
Chiều hôm nay sao trời không tắt nắng
Để đương về chẳng nhuốm màu hoàng hôn
Để mắt em không đẹp ánh sao trời
Để mái tóc thôi đùa vui cùng gió
Chiều hôm nay giâng sầu lên mắt ngọc
Nét u buồn ngự trị cả bờ mi
Thoáng vấn vươn một khung trời xa lạ
Thoáng mong chờ một bóng hình ai…
Chiều hôm nay anh âm thầm chẳng hỏi
Chỉ lặng ngắm em bờ môi khô rát
Để đêm về em khóc thầm gối chiếc
Ngại một lời để tiếc mãi mai sau
Chiều hôm nay anh một mình tắt nắng
Đem hoàng hôn về tặng riêng em
Đem ánh sao tỏa đầy bờ vai nhỏ
Đem mây chiều dệt lối em qua…
Chỉ xin em một đóm tro tàn
Để anh sưởi con tim mình buốt giá
Để anh thắp lên ngọn lửa yêu thương
Vào trái tim em bao lần hờ hững…
NDLoc,4.8.2007
“…Gửi tặng Người con gái đất Quảng “
whocare
sao tui thay bai ni quen ghe ah? hinh nhu co ai cho tui doc bai ni roi do!!! ban L co cho ai muon tap tho hay tang cho ban nao ko? hihi “Nguoi con gai dat quang” nao do chang han
NDLoc
Hi whocare

Tớ cũng không dám chắc là đã tặng hay mượn cho ai nữa
Nhưng đúng là tớ có chép vào tập hay lung tung ở đâu đó trong vở. Tớ cũng bị lạc mất mấy cuốn sổ chép thơ rồi nên chẳng biết nó lưu lạc đến những đâu.
Còn “Nguơi con gái đất quảng” thì…biết nói sao giờ nhỉ
whocare
cha`!!! tai tui thay L ghi tren do la tang nguoi … nen nghi la L tang roi. hoa ra ko fai, ko dam chac la co tang hay chua thi chac la chua tang, hay la tang nhieu nguoi roi nen ko nho nhi. hihi cheers!!!
NDLoc
Hi whocare,
Đúng là lúc trước có người tạo cho tớ cảm hứng để viết bài thơ này, và có lẽ cũng viết cho người đó.Nhưng mà chỉ mới “trong giờ chơi, mang đến lại mang về” thôi chứ chưa hề tặng
Tuổi học trò đúng vui thật, giờ nghĩ lại thấy cũng hay hay, cũng hơi buồn cười.Những kỷ niệm học trò rất đáng trân trọng mà, dù không phải lúc nào cũng vui. Kỷ niệm làm cho tâm hồn một con người thêm phong phú mà
xuongrong
…XƯA.
Xin cho em con đường thu hoa lá
Xin cho em tấc cả những lối quen
Và tấc cả nỗi nhớ nhung khắc khoải
Và những gì không phải của riêng em.
Một con đường em nghĩ rất thân quen,
Bổng xa lạ phải chăng sầu đơn bóng.
Có ai hiểu nỗi chờ mong da diết,
Để một ngày chợt nhận chỉ riêng ta.
Nỗi nhớ thương ngụ trị cả thâm tâm
Trong ánh mắt, trái tim và khối óc
Để rồi nhìn một bóng hình xa lạ
Mà ngỡ rằng đấy chính là anh.
Em gọi tên anh, mãi gọi tên.
Em thèm được nghe một lời anh nói
Thèm được thấy nụ cười anh rạng rỡ
Thế là đủ anh ơi có biết.
Nhưng phải chăng mọi điều mơ không thể?
Bởi biết rằng hai ngã rẽ vô song.
Chữ tình kia anh đã đem vứt bỏ,
Khối tình này e cũng vỡ mất thôi
“Người đi xa khuất chân trời,
Dẫu lìa ngó ý con vương tơ lòng.”
Sao đành lòng lãng quên tấc cả,
Để mình em ôm trọn mối tình chung.
“Sông kia biết bao giờ cạn’
Mà tình anh đã cạn từ lâu?”
Gió thu xao xác mưa bay,
Dòng người trôi chảy riêng ta một mình.
Bóng người xa khuất từ lâu,
Riêng ta ôm mãi bóng hình người xưa.
NDLoc
Hi xuongrong,
Bài thơ hay nhỉ, nhưng dường như hơi buồn.
Không biết phải có phải trùng hợp không, nhưng tớ thấy hình như nỗi buồn mang lại cho ta nhiều cảm để làm thơ hơn xúc hơn. Các bài thơ hay mà tớ đọc trong chương trình văn học ơ trường hay trên báo chí, internet…thì những bài hay cũng mang âm hưởng buồn buồn vậy.
Có phải vì cảm xúc trầm buồn theo người ta lâu hơn là những niềm vui, tiếng cười. Hèn gì người ta nói rằng “khi bạn cần một người nào đó bên mình những lúc buồn và thất vọng, thì đó chính là người mà bạn đang tìm kiếm”…
“…Oneday
if you want to cry
Call me
I do not promise to make you laugh
But I can cry with you…”
xuongrong
Cảm ơn Lộc đã khen bài thơ, “umh” đúng là bài thơ buồn thật. Và đó là cảm xúc thật của mình.Đúng là những niềm vui đối với mình nhiều khi chỉ là thoáng qua và mình ít khi nhớ cụ thể những niềm vui đó. Có ai đó nói với mình niềm hạnh phúc thì giống nhau nhưng mỗi nỗi buồn thì khác nhau. Chính vì cái sự khác nhau ấy tạo nên cái riêng trong tâm hồn. Thơ vui thì mình cũng có đấy, thế nhưng niềm vui thì thường ít để lại cảm xúc(chiều sâu). Mình cũng làm thơ lúc còn hoc phổ thông nhưng ít cho ai biết vì toàn thơ con cóc k à. Có lúc định đọc cho L nghe đấy chớ bộ. Nhưng khổ một nỗi là sợ người nghe không tán thưởng. Bài “If one day” này mình cũng có đọc qua rùi. Lúc trước có người tặng tớ, đọc nội dung tớ cảm thấy vui và hạnh phúc vì có một người bạn tuyệt vời vì đã có những lời hứa ấy.
“…Oneday
if you want to cry
Call me
I do not promise to make you laugh
But I can cry with you…”
BlueEyes
Moi day tinh co doc duoc cuon tap san van hoc cua lop em nam 11, anh chi cam thay thu hut ve nhung loi tho va hanh van cua em - qua chung chac so voi mot hoc sinh trung hoc, nen anh chi nghi khong biet gio em co tro thanh nha van khong nhi boi da sau bay nam troi qua ke tu ngay tap san ay ra doi roi con gi…
To mo chi danh ten em vao web de tim… va cam thay thu vi xen ke mot chut tieng tiec… khi biet la em khong phai la van thi si…
BlueEyes
NDLoc
Hi BlueEyes,
Đúng là em cũng thích viết lách, nhưng chưa bao giờ nghĩ sẽ chọn con đường văn chương, nghe nói sống bằng nghề ” buôn ngòi bút” cũng bạc lắm.
Nhưng dù sao, viết lách một chút cũng hay, khi nào có cảm xúc thì cầm bút viết ra, một là để giải bày tâm sự, hai là để lưu giữ những khoảnh khắc đáng nhớ. Trong đời mỗi người, sẽ có rất nhiều những kỷ niệm, những khoảnh khắc không bao giờ muốn quên, nhưng đâu người ta đâu thể nhớ hết được. Đặc biệt là thời học sinh, sinh viên, đây là khoảng thời gian đẹp nhất của mỗi người, ai cũng từng trải qua những giây phút buồn vui học tập, những kỷ niệm học trò, những rung động đầu đời…tất cả đều đáng trân trọng.
Nhưng một khi bạn đã bước vào vòng xoay của cuộc sống, tất bậc với chuyện cơm áo, gạo tiền…bạn đâu còn thời gian và tâm trí để nghĩ đến những kỷ niệm đó nữa. Người ta nói rằng “con người không nên sống bằng kỷ niệm” nhưng kỉ niệm chính là vật liệu xây đắp tâm hồn của mỗi người, kỉ niêm cũng giống như thời gian, bạn sẽ không có lần thứ hai trong đời.
Sau này, đôi khi đọc lại những bài viết lúc học trò, thấy rất ngây ngô, buồn cười nhưng lại cho bạn một cảm giác thật nhẹ nhàng, dễ chịu. Với mỗi người sẽ có những cảm nhận khác nhau, nhưng tôi biết chắc rằng với nhiều bạn trai thì hình ảnh “gã khờ ngọng nghịu đứng làm thơ” sẽ còn được nhớ mãi.
milkpig
Em thich’ bai` tho nay` cua anh lam’ . Buon` nhung ma` dep . Dep la lung` .
NDLoc
Hi milkpig,
Theo tôi thì có lẽ nỗi buồn lúc nào cũng kéo dài hơn niềm vui. Những kỷ niệm buồn thường để lại ấn tượng sâu sắc hơn trong lòng mỗi người. Các bài hát buồn cũng dễ đi vào tâm trạng người nghe hơn….
Có lẽ vì thế mà những bài thơ của tôi đều có âm hưởng trầm buốn như vậy chăng ?