
Có những lúc một mình trên phố
Tự hỏi lòng sao chẳng thể quên ai
Nhớ ánh mắt nụ cười chân thật
Những lúc tan trường lặng lẽ theo sau
Có những lúc trách mình sao dại
Ôm mộng ngu ngơ để buồn vu vơ
Tuổi học trò đọng lại những vần thơ
Còn để dở trong trang vở trắng.
Để những lúc chợt buồn lại viết
Viết về bạn bè,về mái trường xưa….
NDLoc,14.8.2006
Tho bong
To cung thich bai tho nay nua…lau ngay ko doc tho..tho nay chac ve thoi cap ba nhi? Nghe cu nhu “ai cung hieu chi mot nguoi khong hieu…”
Duy Ngo
Lismore buo^`n qua’ ne^n nho*’ ve^` “Mo^’i ti`nh dda^`u” ha ku Loc?
Cheers,
onlylove
Toi muon lam mot chu de hat rong
De muon tieng dan hat len ban tinh ca
xuongrong
mối tình đầu “thầm lặng” khó quên. Cái kỉ niệm về nó không dễ phai mờ đúng không DL? Vâng làm sao có thể quên được bởi nó đẹp. Mặc dù có thể đó chỉ là mối tình “thầm lặng”.Nó đẹp bởi người con gái ấy tuyệt vời:thông minh, dễ thương…Giữa 2 người là bạn cùng lớp cùng trải qua quãng thời gian dài vui buồn của tuổi học sinh, cùng thi đua giúp đỡ nhau trong học tập…và mình nghĩ cái kỉ niệm :”sao chẳng thể quên” có khi nào nó làm cho L k thể yêu ai trọn vẹn nữa k…?????
xuongrong
“có những người ta có thể quên. Nhưng cũng có người cả đời ta k thể quên được”.Có phải người con gái ấy giờ cũng đã đi học xa rồi phai không L?
Bin Huy
Xuong rong co phai la be Duong Anh khong vay ta?
NDLoc
Hi xuongrong,
Thơ văn nếu lầy cảm xúc từ cuộc sống thật thì sẽ hay và chân thậ t hơn,nhưng không cứ phải trải nghiệm qua thực tế thì mời viết thành thơ văn được.
Người ta nói những ai hay làm thơ, viết văn là những kẻ “để tâm hồn treo ngược trên cành cây” mà.
xuongrong
you biet Duong Anh a’?
NDLoc
xuongrong hỏi ai vậy ?
Nếu hỏi tớ thì tớ trả lời : có biết một người tên Dương Anh, là bạn của bé Vi, bé Vi là em của Bin Huy,Bin Huy là bạn thân của tớ. Quen sơ sơ thôi, mà lâu lắm rồi thì phải,chác cũng 4,5 năm rồi.
Mà lúc trước cũng không biết rõ là tên gì, nghe mang máng là Dương Anh, nhưng thực ra là Duyên Anh.
carrot
1 tinh` yeu dang do~ cua~ tuoi~ hoc. tro` la` dieu kho’wen nhat’thoi`muc.tim’
vay cau. da~tung`co’1tinh yeu dang do~ roi phai ko
nhung tinh`yeuhoc.tro`bay gio`rat’hoen o^’
khi ta trao love cho1 nguoi`duoc.dap’ lai bang love
nhung bay gio` ta trao cua cai~ la`co’ duoc.1tinh yeu robot
NDLoc
Hi carrot,
Tớ vẫn chưa hiểu khái niệm “tinh yeu robot” của bạn là như thế nào. Nhưng đúng là xã hội bây giờ đang rất thay đổi, con người chạy theo lối sống vật chất và hưởng thụ, như tỡ đã đề cập trong bài viết Sống vội.
Trong xã hội vật chất quyết địng giá trị con người thì kẻ có tiền là người được trọng vọng bất kể bản thân người ta tốt xấu hay dở thế nào. Có tiền là có tất cả, cả tình yêu - thứ mà khi nhắc đến người ta hay dùng đến hai chữ “trái tim”.Nhưng bây giờ thì cái gì cũng cân đo đong đếm được hết, như vậy thì “trái tim” cũng có trọng lượng và giá trị của nó mà, vì thế nên vẫn đánh đổi được bằng tiền.
carrot
tinh yeu robot la thu’tinh` yeu,nhu con robot khi nhan lenh chi biet theo lenh,con trong tinh` yeu khi chi biet ve tien bac. thi chi wan tam tien bac chu’ ko wan tam chi dentieng noi con tim
xin ban hay~ phat trien ~ trang web nay`,vi o~ trang web nay` moi nguoi` co the~ ban` luan. nhung de` muc. 1 cach’ thoi~ mai’
parfum
“Tuoi hoc tro dong lai nhung van tho, con de do trong trang vo trang”. hihi chac luc truoc L cung hay lam tho tang ban gai lam nhi? Sorry hoi to` mo` chut. ai duoc L tang tho chac la vui lam!!!
NDLoc
Hi parfum,
Đúng là thời học sinh tớ cũng có làm thơ, nhưng hầu hết đều “còn để dở trong trang vở trắng”, hình như chưa tặng cho ai hết thì phải ^^
Kỷ niệm thời áo trắng mà, ai mà không “còn chút gì để nhớ” chứ. Tình bạn và tình cảm thời học trò rất đẹp và đáng trân trọng. Bởi lúc đó mối quan hệ chưa mang màu sắc giai cấp, chưa có sự phân biệt giàu nghèo.
Còn khi đã rời học đường để bước chân vào xã hội thì mọi chuyện lại khác. Lúc đó, một vị giám đốc chỉ quen ngồi xe hơi, phòng lạnh và một anh công nhân khuân vác suốt ngày đội nắng, đội mưa đâu có nhiều điều kiện để mà tiếp xúc thì làm sao mà họ là bạn bè tốt với nhau được.
Tuổi học trò rất đẹp, nếu các bạn đã từng đọc truyện của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh thì các bạn sẽ thấy đẹp như thế nào.
XUONGRONG
L NÓI RẤT ĐÚNG “Kỷ niệm thời áo trắng mà, ai mà không “còn chút gì để nhớ” chứ. Tình bạn và tình cảm thời học trò rất đẹp và đáng trân trọng. Bởi lúc đó mối quan hệ chưa mang màu sắc giai cấp, chưa có sự phân biệt giàu nghèo”. KHI SUY NGẪM LẠI TA CẢM THẤY BUỒN VÀ XÓT XA LẮM CHỚ. NHIỀU LÚC NHỚ LẠI NHỮNG KỈ NIỆM TUỔI HỌC TRÒ MÀ THẤY TIẾC. THẾ NHƯNG DÙ GÌ ĐI NỮA THÌ ĐỜI NGƯỜI PHẢI TRẢI QUA NHIỀU GIAI ĐOẠN KHÁC NHAU. PHẢI CHUẨN BỊ HÀNH TRANG DÓN NHẬN. NHƯNG MÌNH HƠI BĂN KHOĂN LÀ VÌ SAO L LẠI NGHĨ ĐẾN ĐIỀU NÀY NHƯNG L CŨNG ĐƯNG NGHĨ LÀ:K THỂ CÓ. CHÚC L MỌI ĐIỀU TỐT ĐẸP
Co be cai bangdo
Hi anh L, dai dien cho..Hoi co be cai bangdo, hihh( moi thanh lap, va chi moi co 2 thanh vien thoi:).Tui em da xem trang blog cua anh roi.Tui em thay hay do, nhat la muc phan hoi.Nhung bai tho cua anh thu hut duoc nhieu khan gia ghe hi, chac co cung tam trang voi anh L hi.
Anh co dinh tro thanh nha van khong?Em thay thuong nhung nguoi hoc ve nganh tu nhien thi rat kho^ khan, khong ngo anh la nguoi khong he kho^ khan chut nao, ma lai co 1 tam hon rat lang man nua la dang khac.Chuc anh cang ngay cang co them nhieu cam xuc de viet ve nhung gi ma minh suy nghi.Ngay xua co nha van Nam Cao viet tac pham Song mon, con ngay nay co NDL viet Song voi, hihih.
NDLoc
Hi cobecaibangdo,
Anh thì không có ý định theo nghiệp văn chương đâu, mặc dù cũng thích viết. Anh thích viết truyện, xây dựng nhân vật theo ý mình, nhưng mà viết truyện phải đầu tư nhiều thời gian, công sức nên anh toàn viết được vài chương rồi bỏ dở không ah, chẳng đi tới đâu cả.
Mà cho anh hỏi Hoi co be cai bang do là gì vây? Cô bé cài băng đỏ, Cô bé cái bang đó, Cô bé cái bảng đỏ….nhiều cách đọc quá, cách nào cũng thấy có lý. Mà tiêu chỉ hoạt động của hội là gì vây
cobecaibangdo
Neu nhu anh co nhu cau tham gia hoi cua em thi cung duoc:).Tieu chi hoat dong thi cung binh thuong nhu nhung hoi khac thoi, ihhiih.Khong ngo cai ten cobecaibangdo cung lam anh L ” suy nghi” nhi, hihiihh.That ra rat don gian thoi, cobecaibangdo tuc la: cô bé cài băng-đô.Anh L co biet băng-đô la gi khong?Co anh L doan duoc do.Neu ma doan duoc thi anh chac chan co the gia nhap vao hoi cua em. Hihihi.Du sao cung rat vui khi duoc biet anh L la 1 nguoi viet van hay, lam tho gioi.
Hô` -Tống- Thông
^?^ Có hôm bị bố đánh ^?^
bố trách mình lơ ngơ
Cớ sao không làm thơ
Để suốt ngày bố đánh
Bố đánh không chụi tránh
Cứ đứng lì mặt ra
Bố đụng phải chổi nhà
Thế là cho ăn chổi
Đánh song mới thấy tội
Chỉ biết đứng bồi hồi
Lần sau mày còn chối
Bố cho mày ăn chổi (((@)))
BeTrinh
Có lẽ bé biết đôi chút về anh đó. Bé tò mò người mà ngày xưa dầm mưa để …Không biết anh nhớ người đó ko ..hì hì :)bé xin lỗi hơi tò mò tí ..hì
BeTrinh
ý mà anh cũng có chút nghề văn thơ đấy nhĩ …chắc nhiều người chết vì anh lắm đây :-??
NDLoc
Hi BeTrinh,
Nếu là người quen của anh thì chắc chắn anh vẫn nhớ, trí nhớ của anh khá tốt mà.
Còn chuyện kia, anh chỉ thích người khác sống vì anh, vui vì anh chứ chắng muốn ai chết vì anh :D.
Mà BeTrinh là ai thế nhì ?
ngocanh
bai tho nay` lam` em cung~ buon` ,
buon` cho noi~ nho’cua ban
buon cho qua khu’,tinh`yeu,da~ sau lang’ cua minh`
milkpig
Anh Loc oi , anh lam` tho buon` qua’ ! Em nho’ luc’ hoc cap’ 3 wa’ ! Tat’ ca da~ qua di voi va~ , cuoc song’ lam` con nguoi` ta cug~ phai hoi’ ha , quen met’ nhung~ luc’ lang’ dong de hoi` uc’ ! Phai ko a? Bay jo` co’ muon’ quay lai nhu luc’ con` hoc sinh sao kho’ qua’ nhi???
ipsec
Hi Lộc,
Lâu quá ko vào blog của Lộc, lâu nay vẫn khỏe chứ?
Tự nhiên đọc lại bài thơ này của Lộc mình thấy xốn xang, nhớ cái thời áo trắng quá. Mặc dù lúc đó mình ko có nhiều kỷ niệm đáng nhớ như bao bạn khác, nhưng là một thời ko thể nào quên. Có những lúc ước được quay trở lại, để được mặc chiếc áo dài trắng tung tăng trong sân trường như ngày xưa ấy…Trường xưa…!
pcphong
bài này của ai nhi?
HV thì phải
post bài Ước mơ của P lên đi bác L
pcphong
ủa L ơi
del bài trên dùm với nghe, ta nhớ nhầm rồi, sorry nhiều nhiều
ps: ở đây có bài Sao lạc bến, với Tóc bím xưa không. chỉ chỗ cho anh em đọc lại nà
NDLoc
Hi Phong,
Cũng đinh đăng lại các bài viết của lớp trong tâp san Tuổi Phương Hông nhưng không có nguyên bản mà cũng chưa liên lạc đưọc với tác giả nên vẫn chưa biết sao.
Lớp cũ mình thì chỉ liên lạc được có mấy đứa con trai tui thằng Tuân, Hiếu,Trung thôi, còn những đứa khác chẳng biết thế nào
DAUVET113
Bài thơ trên thật hay. mình cũng có mấy câu góp vui. đặc biệt là để tặng bạn “onlylove” vì người mình iu cũng có nick gần giống như vậy”nhưng người đó không iu mình..hihi..ngại quá”.
“Nhớ hoài một bóng người xưa
Để thương để nhớ để mưa trong lòng
Gần thì chẳng nói cho xong
Để khi vắng bóng lại mong với chờ.”
Wendy
mình thay^ cau viet nay` cung~ hay nhung minh` co y kien
Wendy
nho luc truoc sao minh lai dai kho
de gio nay con lai moi co don