
Mỗi chiều về khi nắng tắt bên song
Ngồi lặng ngắm hoàng hôn trên biển vắng
Dĩ vãng ngược dòng sống lại những ngày xưa
Ngày hai đứa còn học chung trường
Chung một con đường và chung cả ước mơ
Ước mơ đó em là con thuyền nhỏ
Còn ta làm bến khách đợi thuyền em
Thuyền theo gió xa dần bờ cát
Bến nhỏ buồn nghe sóng nhịp lao xao…
NDLoc, 28.5.2007
Carotnumber1
Bài thơ này nghe quen quen, nhứng cũng làm tớ “hơi bị” rung động vì nhớ lại những kỷ niệm của mình. Sao hông ghi lại tác giả cha nội (để còn xin chữ ký chứ).He he :))
VT2
Cùng tâm trạng