Hà Nội mùa này lạnh lắm không em?
Anh ở đây nơi miền Trung gió bấc
Những cơn gió mang mùa đông đến sớm
Buốt lạnh hồn anh những lúc vắng em
Quê mình mùa này buồn lắm em ơi
Từng con đường góc phố nhớ tên em
Hàng phượng già trước cổng trường năm ấy
Khẳng khiu cành khắc khỏi đợi mùa sang
Hà Nội mùa này mưa nhiều không nhỉ
Phố cổ vắng người trong tiếng mưa rơi
Thấp thoáng dáng ai đi về nới xóm trọ
Hắt hiu ánh đèn em học bài đêm khuya
Nơi đất khách em có buồn không nhỉ?
Chốn quê người em có ngủ được yên?
Em có nhớ quê mình đất Quảng
Nhớ gia đình,nhớ mẹ, nhớ cha?
Em có nhớ một người xa lạ?
Những nẻo đường rong rủi tìm ý thơ
Dệt ước mơ bằng lá vàng mùa hạ
Mùa giã từ chưa kịp nói nên câu
Hà Nội bây giờ lập đông chưa nhỉ ?
Anh ở trong này lạnh lắm em ơi!
Gió từng cơn xuyên suốt tâm hồn
Tin bão xa càng thêm giá buốt
Bão ở xa nhưng lòng anh dậy sóng
Vỗ vào bờ nức nở từng cơn
Và mây xám vô tình giăng nỗi nhớ
Phút cuối cùng tiễn bước trên sân ga
Chiều hôm ấy,mưa buồn giăng khắp chốn
Anh nghẹn lời nói chẳng nên câu
Còn em cố ngăn dòng nước mắt
Biệt ly rồi biết gặp lại nhau không?
“Đà Nẵng, nghe radio vào một ngày mưa …”
Bài thơ này xin dành tặng một nguời bạn đang ở xa quê.
NDLoc, 15.7.2008