Truyện ngắn : Thằng Nghé

Chủ đề Tản mạnDel.icio.us

Thang-Nghe-011.gif“Thằng bé âm thầm đi vào ngõ nhỏ. Mẹ nó qua đời khi còn ấu thơ, ngày nó sống kiếp bơ vơ, hỏi ai ai cho nương nhờ, chuỗi ngày tăm tối vô bờ.” Rất nhiều người may mắn được sinh ra trong gia đình khá giả, được vui chơi, học hành đầy đủ, nhưng cũng có rất nhiều những mảnh đời bất hạnh, phải lăn lội với cuộc sống ngay khi tuổi thơ.

Truyện ngắn Thằng Nghé của tớ cũng viết về một mảnh đời như vậy. Khung cảnh chính của truyện là con sông ở thành phố tớ, nếu các bạn cũng từng trải qua thời học sinh ở Đà Nẵng, chắc các bạn cũng sẽ nhận ra đường Bạch Đằng, sân bóng vỉa hè, quán kem Thủ Đô, rạp hát, quán ăn hàng…những nơi đã rất quen thuộc với giới học trò Đà Nẵng….

Phản hồi (31)

Sống hay tồn tại

Chủ đề Xã hội, Tản mạnDel.icio.us

2water_drop.jpgMình còn nhớ câu nói rất nổi tiếng của Hamlet trong vở kịch cùng tên của văn hào Shakespeare là “To be or not to be” nhưng vẫn không biết là dịch ra như thế nào: “Tồn tại hay không tồn tại” hay là “Sống hay không sống” ?

Theo mình, sống và tồn tại là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau. Nếu bạn 24 tuổi thì thời gian tồn tại của bạn trên trái đất là 24 năm nhưng không phải bạn đã thật sự sống đủ 24 năm. Bởi sống là phải có khát vọng, có mơ ước, có kế hoạch, có mục tiêu và không ngừng làm việc để theo đuổi những mục tiêu, kế hoạc,mơ ước và khát vọng đó.

Phản hồi (5)

Thuyền và bến!

Chủ đề Tản mạnDel.icio.us

songbuong2.jpgCó những chiều lang thang trên bến vắng
Thả xuống dòng một chiếc lá để làm thư
Thư của bến và của người xưa cũ
Mong đợi hồi âm đến bao giờ
Thuyền xa bến biết bao giờ trở lại
Đợi chờ chi cho mỏi mắt bến ơi
Cơn gió ơi sao đưa thuyền đi mãi
Cho bến kia mỏi mắt đợi chờ mong….

Ngày về thuyền đã rêu phong
Chơ vơ bãi trống dòng sông đã già
Lúc xưa bến cũ cây đa
Bây chừ cát trắng phù sa ngút ngàn
Dập dềnh con nước trôi ngang
Bèo dâu man mác thôi đà sang sông
Bến xưa nay đã không còn
Thuyền neo bãi vắng cho tròn thề xưa….

NDLoc,22.8.2006

Phản hồi (18)

Vần thơ dang dở

Chủ đề Tản mạnDel.icio.us

hoctro.jpg

Có những lúc một mình trên phố
Tự hỏi lòng sao chẳng thể quên ai
Nhớ ánh mắt nụ cười chân thật
Những lúc tan trường lặng lẽ theo sau

Có những lúc trách mình sao dại
Ôm mộng ngu ngơ để buồn vu vơ
Tuổi học trò đọng lại những vần thơ
Còn để dở trong trang vở trắng.

Để những lúc chợt buồn lại viết
Viết về bạn bè,về mái trường xưa….

NDLoc,14.8.2006

Phản hồi (31)